top of page

Chậm lại một giây

Hôm nay gặp chị giáo, chị bảo tôi viết tiếp đi, hãy viết về hành trình của em, một hành trình rực rỡ. Tôi từng nghĩ mình chẳng có gì rực rỡ cả, vì ngoài những lúc đạt được gì đó nho nhỏ, thì tôi cứ vuột mất, thất bại và ôm gối thút thít những đêm dài.


Cũng có những lúc tôi thấy mình rực rỡ lắm, đó là những khoảnh khắc tôi hoảng sợ vô cùng, đến tột độ...

🥺 khi nhận công việc mới, khoác một chiếc áo to oạch và bơi bì bõm trong mớ thách thức chứa đầy trách nhiệm

🥺 khi lắng nghe một lời khen...và cứ nghĩ mải rằng họ đang ý đồ gì, hàm nghĩa gì mà đột ngột lại khen thế

🥺 là khi tôi rất cần ai đó giúp đỡ, nhưng không dám mở lời vì sợ mắc nợ, vì sợ họ biết được nỗi lòng bên trong mình


....rồi những lúc đó, khi tôi chậm lại một giây trước lúc bỏ chạy mất dép, xin nghỉ việc vì trách nhiệm quá lớn, chấp nhận thất bại vì không dám mở lời hỏi xin giúp đỡ, tôi bắt đầu đặt câu hỏi:

🤔 khoan đã, điều đó có thật sự đáng sợ vậy không?

🤔 cảm xúc này là gì, vì sao tim đập nhanh và mình thấy hoang mang đến vậy?

và tôi bắt đầu viết ra mọi dòng suy nghĩ lên giấy, có hôm tôi ngồi lặng thinh, nhìn lên trần nhà với những hơi thở.


Đó là những lúc tôi nhận ra....chẳng có gì đáng sợ cả, chỉ là tôi muốn kiểm soát mọi thứ, muốn rằng kết quả tương lai là một điều tôi đang phải chắc chắn hôm nay rồi tôi mới làm. Tôi sợ vì tôi không nhìn thấy, hoặc tôi không biết ẩn số ở tương lai. Và lúc tôi chọn bước tiếp, không dừng lại để biết rằng vùng unknown ấy là gì...đó là lúc tôi thấy mình THỰC SỰ RỰC RỠ.

"Phía bên kia đồi có bầu trời mênh mông Không ai biết trước chuyện chi có phải như mình ngóng trông?"

💎 giây phút Eureka không bao giờ đến khi bạn đã biết trước điều gì sẽ xảy ra

💎 Columbus cũng không tìm ra châu Mỹ nếu tàu ông không tiến qua những cơn bão mù sương

💎 Hành trình RỰC RỠ không phải là lúc cả thế giới ghi nhận bạn, mà là khoảnh khắc bạn nhận ra....tôi đã vượt qua giới hạn của mình, mà đôi khi giới hạn đó chỉ là NỖI SỢ, thứ cảm xúc vô cùng đơn thuần và dĩ nhiên mà thôi.


Một bạn KH đã bảo tôi rằng: "Chị ơi, mọi vấn đề to lớn đều trở nên nhỏ đi sau khi em gặp Chị." Tôi bảo lại rằng: "Hong bé ơi, vì chính em đã vượt qua nỗi sợ của bản thân. Như một tấm sương mù, vượt qua sương mù là trời lại sáng."

"Chậm lại một giây để em nhìn lại Người giống như em mơ không tồn tại."

Vì sao em biết không? Vì giấc mơ là thứ giúp em xoa dịu nỗi sợ. Nhưng khi bước qua nỗi sợ rồi, em biết rằng mọi thứ đều trong bàn tay em. Và giấc mơ này chính là hiện thực em tạo ra cho chính mình.

  • Ngày đó sợ mình không đủ giỏi, thế là 3 tháng sau bước sang Ả Rập nơi mà cả thế giới ai cũng sợ 😂

  • Ngày đó sợ mình không đủ già, không đủ kinh nghiệm, thế là 1 tháng sau sếp bắt quản lý team 30 người 😂

  • Ngày đó sợ mình không đủ ý chí, thế là 3 tháng liên tục tìm việc chẳng biết dừng lại là gì.😂

Bớt sợ, bớt né lại....không né được đâu!


Yêu thương gửi em chương trình đồng hành 3 tháng Vượt Qua Nỗi Sợ để tiến đến mọi mục tiêu mà em mong muốn & khao khát.



Yêu thương,

Hannie


Comments


Đăng ký theo dõi Newsletter để nhận thêm các chia sẻ hữu ích:

  • Facebook
  • YouTube
  • Black LinkedIn Icon
  • Instagram

Email hannieshares@gmail.com

Đặt lịch khai vấn 1-1
Tham gia Workshop

Mọi bài viết và chia sẻ trên đây đều phản ánh quan điểm cá nhân và thuộc quyền sở hữu của người sáng lập. Mọi hành vi sao chép, đăng tải lại hoặc điều chỉnh cần có sự đồng thuận của người sáng lập.

© 2025 HannieShares

bottom of page